Trích dẫn:
Nguyên văn bởi tanvv2905
Dạo này Ulsan buồn quá. Mình đăng bài thơ để các Anh Chị giải trí. Hy vọng mọi người có những ngày tháng sống bên này ý nghĩa, đừng vì sự nhỏ nhen ích kỉ mà làm nhau phải buồn phiền:
Ulsan - Phố Buồn!
Ulsan buồn trên mỗi bước chân đi
Nơi in dấu của một thời tuổi trẻ
Khi trở lại con đường này đã cũ
Khu phố ngày xưa giờ đã khác nhiều
Em chẳng còn như buổi chiều hôm ấy
Ulsan buồn bỗng thấy nặng nề hơn
Anh Đào nở trắng một khung trời nhỏ
Chếnh choáng thẫn thờ kẻ lữ khách tha hương
Bắt cánh hoa đào bay trong gió
Lại giật mình trong nỗi bâng khuâng
Ulsan buồn thẩn thơ dòng kí ức
Của những con đường Hà nội thân quen
Ở nơi đó bóng em mờ và ảo
Phố ồn ào trong những phút suy tư
Như kỉ niệm của những ngày êm, đẹp!
Ulsan, 06-3-2009 ---V.V.T---
|
Lâu lắm rồi mình mới vào lại khu phố này, nơi mà ngày trước ACE Ulsan háo hức vào làm thơ văn, động viên nhau sau những giờ nghiên cứu căng thẳng. Nó đã trở thành quê hương thứ 2 tại Hàn quốc này đối với ACE ở đây. Nhưng có lẽ vì sự phát triển vũ bão của dân số làm cho mọi thứ trờ nên quá tải và ngôi nhà tình thương này đáp ứng ko kip nhu cầu của cộng đồng nên nảy sinh những rạn nứt làm cho nó mất đi cái bản chất vốn có của nó. Đọc thơ của Tân thấy Ulsan vẫn đẹp quá nhỉ. Khi mà xung quanh vẫn có và vẫn còn rất nhiều vấn đề để chia sẻ như tình yêu, tình bạn, sự thông cảm. Đọc thơ Tân thấy phảng phất bóng hình của các cô gái "chân dài", "chân ngắn" trong những bữa tiệc tinh thần tại vườn đào khi mà cả Ulsan cùng nhau dùng bữa tại đó. Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Nguyên vẹn trong quá khứ và những gì hiện tại có còn nguyên vẹn trong tương lai hay ko nhỉ !
Mình ko biết cách làm thơ hay như Tân, nên mượn tạm "phong thơ" của tân góp vui với ACE Ulsan một tí. Sẽ gửi tiền bản quyền cho Tân sau nhe. (Dĩ nhiên là qui ra beer rồi chứ ko được lấy tiền mặt đâu á)
=========================
Ulsan - Ký túc xá say
Nghiêng ngả Ulsan theo bước chân dài
Nơi thấm ướt cả một thời náo động
Khi về lại con đường này cũng vậy
Ký túc ngày xưa giờ mục nát nhiều
Anh vẫn còn như buổi chiều hôm ấy
Ulsan nghiêng ta vẫn thấy nhẹ nhàng
Anh Đào rụng kín cả khu vườn nhỏ
Ngất ngưởng quay cuồng kẻ lữ khách tha phương
Nhặt cánh hoa đào rơi trên đất
Bất chợt giật mình sao thấy thê lương
Nghiêng ngả Ulsan có còn dòng kí ức
Của những bóng hình bè bạn thân thương
Ở trong đó bóng ta mờ và nhỏ
Ký túc êm đềm sau những phút tâm tư
Ôi kỷ niệm của một thời đã mất !
===================================
bloodhands - 11/03/2009 ăn theo V.V.T (tanvv2905)